Tags

,

 

con đường ấy dẫu mưa lầy nắng bụi
cũng vai tình một thuở gánh gồng qua
nhiều lúc biết em chẳng cần nhớ nữa
mỗi bước thầm cũng luống tuổi trong ta

những cớ sự bất ngờ như gió chướng
thổi ngày xưa đến lạc nấm xiêu mồ
thôi cứ kể như một lần trễ muộn
em không đành mà cứ phải buông tay

ta sống đủ với ân tình nhân nghĩa
là ơn em – (ơn của cả bao người)
ngày sắp cạn khi mây còn tứ xứ
chừng nỗi niềm đã không thể nguôi ngoai

cứ quanh quẩn ở cuối trời gió nắng
nghe se lòng chén rượu buổi ly hương
em rất bạc sao tình kia sâu nặng
vẫn theo ta và thủy tận sơn cùng   

4-13

 
hoàng lộc