Tags

,


* tặng lê anh huy và bằng hữu một thời

ngươi ơi đời ta như mùa đông
về đây mà tưởng còn phiêu bồng
quê nhà, quê nhà ra đất lạ
ai còn nhớ ta, thằng tay không ?

mưa cứ mưa qua tầng mái dột
mưa mù trên mắt người trăm năm
mẹ già tóc đã thành mây trắng
cha già, già hơn chiếc trống đồng
bạn bè tứ tán vì cơm áo
người yêu nản chí phải lấy chồng
lão Khổng Khâu xưa mà sống lại
như ta – cũng ôm đầu khóc ròng
thời nay đâu dễ làm kinh sách
minh triết gì lo nổi cái thân ?

này ngươi, ngươi ở phương nào tới
từ phong yên hay từ thăng trầm ?
tay nhỏ sờ lui thanh cổ kiếm
nghe chừng đâu đó bóng trăng rung
trán cao tóc rủ màu sương khói
ngươi hát ngươi đàn không thanh âm
có phải ngươi là ngươi chí lớn
một đời để khóc đất tam phân ?
có phải ngươi là ngươi dại gái
một đời ngâm câu thiên nhất phương ?
thôi ngươi – hãy ghé đây ngồi quán
cùng nghiêng tai nghe mưa đêm trường

bọn trẻ vẫn nhìn ta khách lạ
chủ quán vẫn cười ta chim lồng
trái đất của riêng loài mắt trắng
sá chi, sá chi mà đau lòng
chẳng lẽ sống đời sao hả bạn
hao hơi gì với lũ bội vong…

ngươi ơi áo rách ta thương rượu
ai thiên kim cừu kia vô tâm
người xưa đem bán ngũ hoa mã
ta đây, ngựa què – ngươi cứ cầm
gió đã ngất trời ta đắng miệng
rót đi ngươi ạ rượu đời chung

kể ta nghe tình ngươi lận đận
kể ngươi nghe tình ta hoang đường
xin đổi ta đời ngươi hoạn nạn
xin đổi ngươi đời ta tai ương
hèn chi thánh triết ngàn năm trước
bỏ đám rau già đất Thú Dương !

ngươi ơi, trong rượu có mùa đông
mấy hũ chìm chi ngọn bắc phong
tám hướng mười phương tìm đã khắp
mà hai ta không một chỗ dừng

đêm sẽ cho ta niềm tịch mịch
mưa sẽ ru ngươi lời vô chung
chẳng lẽ trốn đời sao hả bạn
mà khen ngươi sức rượu ngàn cân
cứ kể ta là ta thất trận
hơn chi ta mà xưng anh hùng
ta biết ngươi còn ai biết nữa
ngươi biết ta, còn ai nữa không ?

đời bỏ, khuya rời hai ngả lạnh
vì nhau đã cạn chén tàn đông

1982

hoàng lộc