Tags

, , ,

có mấy con đường không dám qua
phố con con – tránh một sân nhà
(ngang nhà ai cũng thương con mắt
như cứ trông chừng tiểu muội hoa)

một quán quen – chừa – không dám tới
một khu phố chợ tránh ngồi trưa
đi đâu cũng cứ lo về vội
để tránh cho em gặp bất ngờ

mực giả vờ khô đành tránh bút
bàn tay giả bận, tránh tờ thư
(tình anh như ván cờ khai cuộc
mà nỡ hoang tàn lắm thế ư ?)

duy có con đường (kỷ niệm riêng)
chỉ dám qua khi phố đỏ đèn
chỉ qua khi trời chưa kịp sáng
bởi chắc mười mươi chẳng gặp em

là lúc anh cùng với đớn đau
hỏi anh (nào dám hỏi em đâu !) :
đã khi lòng chắc thôi yêu mến
thì có cần chi phải tránh nhau ?

hoàng lộc

Advertisements